uepi410: me thunder lightning (Default)
[personal profile] uepi410
 *chú ý: bài viết có tính cường điệu nói quá và lê thê dài dòng.

Sống trên đời có lúc nào mà mình lại không phải gặp chuyện buồn. Mỗi người chọn một cách đương đầu với nỗi buồn ấy. Tôi nghĩ nhiều người chọn cách dựng nên một chiếc mặt nạ để che giấu, gặm nhấm và tự mình đương đầu với nỗi buồn đó, để chờ đợi được một người hiểu mình tới mức có thể nhìn xuyên qua tấm mặt nạ và cứu rỗi mình. Có thể mặt nạ mang vẻ lạnh lùng băng giá lãnh cảm tsundere hoặc vui vẻ tươi cười ấm áp như mặt trời, dù có lạnh như hải vương tinh hay ấm áp như thái dương thì sâu bên trong lõi của vì tihn tú đó cũng đang trải qua giai đoạn không ổn định. Nhưng lúc nào vì tinh tú đó hoàn toàn phân rã (hay thường gọi là nổ) thì cũng chả ai tính toán chính xác dc là mấy tỉ tỉ bao nhiêu triệu mấy trăm thêm vài chục năm nữa.

Nhưng tui ghét nhất cái loại nửa vời. Đeo mặt nạ vốn để che mặt, đương nhiên là sẽ cảm thấy vướng víu khó chịu khi nước mũi thở ra đọng trên vành miệng không quẹt đi dc, thế nhưng mày đã biết là thế rồi không chịu được thì đừng có đeo, đã đeo thì lấy keo mà dán luôn vào mặt, chứ đừng có trở ra trở vào để “khoe” với người khác là bên dưới mặt nạ tui đang khóc nè, thương tui hơm, xong người ta bảo ừ thương thế sao khóc, thì lại chui tuột lại vào mặt nạ bẩu đâu có sao, tui không muốn nói về chuyện đó, anh không cần phải lo. Nói thì như vậy nhưng bên trong thì vẫn khóc ròng ròng mong mỏi thằng kia nó giựt mặt nạ ra rồi lau nước mũi dùm mình. Nghĩ thử coi, có ai mà không hiểu rằng thằng kia mà không lo thì não nó bị lão hóa mất phần xử lý xúc cảm, chắc trớt rồi. Lấy ví dụ mà ai cũng hiểu nhé: lên fb thấy cô bạn post “ Haha, thật nực cười, cuộc đời vẫn luôn tàn nhẫn như vậy sao?” với cái feeling mặt cười :) “buồn đời tự tử ” , bàn bè quan tâm nhảy vào hỏi “ty êi inbox đê.” hay “Sao cưng? Của thằng nào thế?” thì lại ném toẹt 1 câu “Xin lỗi các cậu, Tớ không muốn nói về chuyện đấy :) ”. Giờ chắc hiểu rồi ha?

Hành động đấy chỉ thể hiện duy nhất một điều là bạn quá trẻ con, cụ thể là quá yếu đuối, hèn nhát và mong muốn sự chú ý của người khác, tới mức không đủ dũng khí để chủ động nhờ tới sự giúp đỡ của ai mà mong ngóng tới sự thương hại, sự chú ý của người khác. Sự thực thì tôi không hiểu ( và vì thế nên tôi ghét) làm như vậy tức là bạn mong muốn điều gì, cái mẽ tỏ ra nguy hiểm kiểu mình là người từng trải, gặp bao chuyện khó khăn nhưng vẫn có thể giữ cái mặt nguội nón chả lán (nonchalant) nửa vời, hay muốn tìm kiếm một bàn tay chân thật, ấm áp mà bạn có thể nắm chặt và chùi nước mũi khi bạn khóc, tin tưởng và nói ra những lời tự tận đáy lòng ( cái chỗ đẹp ấy chứ không phải chỗ thối hoắc toàn cức). Nguyên nhân để một người trở nên yếu ớt như vậy thì tui nghĩ chủ yếu gia đinh, cái nôi làm nên con người, không quan tâm nên không dạy bảo được cách để tìm tới giúp đỡ từ người khác. Cuối cùng là hắn cứ chỉ lóng ngóng quơ quào tay đi bám víu vào người khác. Người ta ban đầu sẻ hỏi làm sao thế, quan tâm dỗ dành các thứ các thứ, nhưng mà thấy thằng này cứ ngơ ngơ không biết trả lời thế nào mãi, mãi, rồi thì họ cũng bực rồi nản rồi dứt ra. Thế là hắn lại quơ quào đi tìm vạt áo của người khác. (Đương nhiên cũng có những siêu nhân với lòng kiên nhẫn độ lượng vô bờ bến sẽ ở lại bên cạnh hắn suốt đời và giúp hắn. Nhưng siêu nhân,… sợ rằng ít khi tồn tại ngoài truyện tranh)


(to be continued)

.Phong.

April 2016

S M T W T F S
     12
3456789
10111213141516
171819202122 23
24252627282930

Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Jul. 27th, 2017 06:36 pm
Powered by Dreamwidth Studios