uepi410: me thunder lightning (Default)

Tôi vẫn nghĩ một mình trong căn phòng tối ngồi ôm bảng vẽ và cái máy tính thật sự đem lại cho tôi sự thanh tịnh và khoái cảm không bao giờ có được khi phải chung phòng với bà chị. Thế nhưng gần đây tôi bắt đầu nhận ra cái giá phải trả cho sự tĩnh lặng ấy.

Ngay từ khi chị tôi đi làm, thời gian chúng tôi ở bên nhau đã không nhiều như trước nữa. Tôi vẫn thấy rất khoái khi đi học về là lại được một mình độc chiếm cả phòng với cái giường và máy tính cả ngày, được ở cùng với thiên nhiên chạy tung tăng trong phòng hát ông ổng mà không ai biết, được một mình ngồi thưởng thức yaoi mà không bị xao lãng,v.v… Nhưng gần đây tôi mới nhận ra thấy trong ngực thoang thoảng cơn nghẹn khi vác cái cặp chạy lên cầu thang thấy trong phòng đèn tối om thay vì hình ảnh thân thuộc bà chị ngồi chúi đầu vào máy tính tay cầm miếng bò khô còn tôi bước vào nặng nề tay quăng cặp xuống đất, “Hi baby watcha doin’?”. Có mẩu chuyện nhỏ trong Basara của Tamu-sensei nói rằng quả cherry ngon hơn khi ăn một cành đôi quả so với ăn một quả lẻ, ngày trước tôi hiểu mẩu chuyện ấy nhưng cũng chỉ hiểu một cách ngây thơ như một câu chuyện hạt giống tâm hồn giáo giảng vì nghĩ mình đã thấm nhuần tư tưởng chia ngọt sẻ bùi người lớn dạy từ bao giờ. Ai mà biết có ngày mẩu chuyện về quả cherry lại quay lại đâm vào trí óc và lồng ngực khi tôi ngấy rực lên với gói bimbim, quả táo Mỹ và hộp kem chocolate Joma ngon lành mà trước đấy vài phút đã khiến tôi hả hê vui thú nghĩ “Cho chết ai bảo đi chơi, ở nhà tui xơi một mình không chia cho bà nữa”.

Tôi ghét cái điệu cười stupid grin của bọn con gái khi kể lể khoe khoang về người mà họ thích, kiểu hihi thấy sướng ghê cơ mà ngại lắm thôi nữa mà(haiz, nhưng tôi thông cảm với họ). Ban đầu khi mối đe dọa về việc ai đó “cướp đi” chị mình chưa rõ ràng lắm, và tôi cũng chưa đánh giá được đúng về tầm nghiêm trọng của mối đe dọa ấy, thì tôi vẫn vui vẻ đùa và lắng nghe và chỉ trỏ bảo này bảo nọ, chỉ thuần túy mong rằng trải nghiệm mới và hạnh phúc sẽ đến với chị. Nhưng lần này thì khác, lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy rõ được một điều quan trọng của mình tự rời bước đi (chứ không phải bị ai khác và ông trời cướp mất. Nếu là tên nào đi chắc nó đã đi ngủ với sâu đất, nếu là ông trời thì tôi đã vào bệnh viện đi bó tay vì đấm ổng rồi). Vì chị tôi lần này thực sự tình nguyện trân trọng, tin tưởng, và nghiêm túc đi theo mối quan hệ đấy nên tôi chả biết làm gì ngoài xả nỗi bực vào một cái note. Gần đây, không biết chị có để ý không, khi chị bắt đầu cập nhật tình trạng mối quan hệ tôi chỉ cười nhạt rồi phụng phịu quay đi hoặc vụng về nói lái sang chuyện khác để khỏi phải chịu đựng màn hoa đào rơi phấp phới trong gió mùa xuân. Thực ra tôi cũng biết chuyện này sớm hay muộn gì cũng sẽ tới, nhưng biết vậy, đối với một cô em gái dễ xúc động và được cả nhà chiều thối ra từ bé ,đối mặt với nó chả bao giờ là dễ dàng.

Dù sao thì em gái có quyền được phát huy tính thích sở hữu, nhõng nhẽo, trẻ con,vô lý, ích kỉ chứ. Nhất là khi em gái sợ một ngày rất gần không được đi mua quần áo và ăn bánh chocolate  lava bằng tiền của chị gái nữa.

Tên của note tập trung vào chị gái tôi, cơ mà nội dung viết thì toàn là lời kêu ca rên rỉ của em gái ích kỉ thay vì lời chúc phúc hay tỏ ra vui vẻ cho chuyện mừng của chị gái. Tôi không xin lỗi đâu, ừ thì ý định của bài viết là đổ hết gánh nặng lên đầu bà chị mà, đằng nào thì bà chị đọc bài này lại chả ngồi cười rúc rích rồi đi khoe với những ai.

Thôi, hết bài, cho cái mặt cười vào cho nó nghiêm túc nào :)

.Phong.

P.S: Thay vì “mt dòng stt vn vơ”, em c tình viết 1 cái note đ th hin s phn n và kích đng ca em v chuyn này để cho chị và chủ yếu là “cái người kia” biết : “Still, despite what I said, over my dead body.”

P.p.s: Ban đầu nội dung bài này là em bắt chị bớt đi chơi với bạn về khuya và giành thời gian ăn cơm với nhà nhiều hơn nhưng tình thế thay đổi mất rồi ~ Em chả biết phải bắt chị cái gì nữa nên tự kêu thôi vậy.

P.p.p.s: Phòng trừ trường hợp chị không nghĩ sâu phân tích đến chuyện này, em là thiên yết nha, khi em viết một dòng tức là trong đầu em đang hét lên cả nghìn chữ như muốn xé toác tung cả lồng ngực bay ra ngoài phi thẳng đến đập nát mặt cái thằng thích gây chuyện (…cái thằng ngồi ở trên trời cơ), vậy nên em đã viết hết cảm xúc của em một cách súc tích nhất có thể rồi, với tài phân tích truyện trinh thám và kinh nghiệm làm phóng viên của cơ quan ngôn luận cho Quốc Hội của chị em nghĩ chị có thể đọc ra phần nào cảm xúc của em hohoho thanks for reading. Love u :x

Lan man...

Sep. 11th, 2013 01:36 am
uepi410: me thunder lightning (Default)

♪ ► L'autre Valse d'Amélie - Yann Tiersen

Đ
ang ngồi dọn lại tranh thì lục ra mấy bức tô màu cẩn thận hồi cấp 2, nhạc bật đúng đến nhạc của Yann Tiersen...


Xem đến bức vẽ lấy bổi cảnh ở nơi nào đó có vẻ giống Ý, đôi tình nhân đứng trên cầu ngắm bầu trời. Ngõ tối như được thắp sáng lên nhờ những đốm lửa sáng lớn trên trời, thứ mà tôi gọi là sao, hoặc bạn có thể liên tưởng đến đèn trời, nghĩ thế nào cũng được. Khung cảnh vừa lãng mạn,nhẹ nhàng mà lại vừa dữ dội, mạnh mẽ.


Bức này tôi vẽ theo đề tự do mà hiếm khi thầy Phong, người thầy đã dìu dắt và đặt rất nhiều hy vọng lên tôi, ra để cho lớp tôi vẽ. Tiếc rằng cuối cùng thầy không thu bài này.


Lại nhớ tới thầy, nước mắt tôi chợt rơi. Em xin lỗi và cám ơn thầy nhiều. Xin lỗi vì ngày ấy em còn quá nhỏ và trẻ con để thực sự trân trọng những kỳ vọng và niềm đam mê nghệ thuật mà thầy muốn truyền đạt lại cho em. Em vẫn còn nhớ có lần thầy hướng dẫn em vẽ cảnh chiều tà xuống ở đường giao tàu hỏa, nơi có con tàu bận rộn lao tới từ đằng xa, có những con người mệt mỏi toát mồ hôi vì cái nóng nực có đôi phần xô bồ ở thầnh phố nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi để về nhà, về với tổ ấm ( mà bây giờ tôi mới thực sự hiểu cái nghĩa của từ "tổ ấm", đó là nơi con người ta mãi thuộc về, là nơi hơi ấm hạnh phúc và hơi ấm của bố, của mẹ, của anh chị em phả ra khi họ ôm ta vào lòng. Là cái gì đó khó có thể diễn tả bằng lời). Cảnh tượng thấy văng vẳng âm thanh tĩnh lặng đườm đượm buồn khi mặt trời cũng đã kiệt sức mà ngả dần về đằng Tây, khi bóng vàng hầm hập tràn ngập khắp các con phố. Thế nhưng bên cạnh cái tĩnh lặng ấy là cái ồn ĩ của đoàn tàu, của giao thông, của nhà cửa, là một cái gì đấy bứt lên thật mạnh mẽ bất kể cho thời tiết không khí đặc quyện lại vì những vội vã, những áp lực của cuộc sống hiện đại. Đấy là những gì bây giờ em cảm nhận được về bức tranh mà thầy đã gợi ý để em vẽ, có lẽ, mà không, chắc chắn là nó không thể giống với những gì thầy tưởng tượng rồi, làm sao nhiều người lại có thể nhìn một việc dưới con mắt giống nhau được. Nhưng quan trọng là thầy đã truyền được cho em cảm hứng và tình yêu dành cho bức tranh ấy.

Vâng, nhưng ngày ấy em không thể nghĩ được như thế, và em đã làm thầy thất vọng. Em xin lỗi.
Còn cám ơn thì, em cám ơn cả nghìn lần, về cả nghìn điều mà thầy đã dạy cho em.
Em vẫn nhớ khi đi ăn tiệc chia tay cấp 2 về, mẹ em (cũng tham dự) về kể với em về những điều mà thầy nói về em. Không hiều vì sao mà chỉ cần qua lời kể của mẹ em cũng cảm nhận được tình cảm dạt dào của thầy dành cho đứa học trò nhỏ bất tài này. Em đã khóc rất nhiều.

Lại nghĩ về truyện bức tranh, tôi là đứa thích tìm ra trong một sự việc gì đó những sự đối nghịch (đôi khi trái khoáy, méo mó) rồi dung hòa chúng lại, khiến chúng trở nên có quan hệ chặt chẽ với nhau.
Ví dụ như bức tranh đoạn giao tàu ở trên, chắc chắn bạn đang nghĩ sao tôi lại nói "văng vẳng âm thanh tĩnh lặng" rồi xong lại "cái ồn ĩ của đoàn tàu, của giao thông, của nhà cửa". Khi mới nhìn bức tranh, chẳng phải vì nó là một bức tranh nên rất "tĩnh lặng", chẳng phải tất cả những gì ta thấy là đoàn tàu xa, bầu trời ngả bóng, những con người mệt mỏi. Mọi thứ đều chỉ được nắm bắt trong một khoảnh khắc, khi mọi thứ dừng lại để suy ngẫm. Nhưng thực tế thì luôn luôn có những tiếng còi xe inh ỏi thúc rục, và con tàu kia cũng sẽ sớm lao tới rồi lại vội vã rời đi. Vậy là trong bức tranh lại xuất hiện cái động trong cái tĩnh.

Lan man mãi...Chỉ là những tâm trạng sau khi xem lại tranh và thấy mình tiến bộ cũng như thụt lùi đi ở điểm nào, nhớ lại ơn của một người thầy đáng mến, và cảm xúc khó tả khi những hình ảnh liên tiếp hiện lên trong đầu mà không thể nắm bắt được chúng lại xuống mặt giấy.

Phong


P.s
: Ai đọc được hết đống này quả là siêu.
P.p.s: Tên của thầy và tên blog hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

April 2016

S M T W T F S
     12
3456789
10111213141516
171819202122 23
24252627282930

Syndicate

RSS Atom

Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Jul. 27th, 2017 06:34 pm
Powered by Dreamwidth Studios