uepi410: me thunder lightning (Default)
 Tao sẽ không quên

--

Buổi tối đốt lửa trại của năm nhất cả lũ tắt đèn bật nhạc du dương ngủ thu lu trong phòng mặc kệ tiếng thầy Nam và nhạc Vinahouse ầm ĩ ở ngoài. Thầy điểm danh các lớp đều hô hào rất to dõng dạc khí thế, đến lớp 7B thì tiếng hô lèo tèo lẹt đẹt vì đa số sập mẹ hết rồi :)))
Ngủ được tầm 2 tiếng thì dậy sang phòng bọn con trai nằm ở đấy. Cả lũ chui rúc lúc nhúc trong đống chăn và ánh đèn điện thoại, trông như ổ mại dâm.

--

Trò uống bia Uno ngu si khiến tao đổi mẹ cả màu da. Lần sau chúng mày mua bia thì mua ken nhé, dcm làm bố mày phê hết cả người. Sau vụ này chắc tao chừa lần sau đi chơi không động đến cồn nữa. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy rạo rực ghê ghê D:
Khổ thân bòi hội không biết uống bia mà phải uống một đống :(( Sướng Bean được các bạn trai 7B service liên tục. Sướng tao vì được nhìn cảnh closeup Thăng và Lộc hôn nhau <3 Nhưng tao rất tiếc tao không được xem Tâm Anh say :)))))
Ngoài ra tao đã được khai sáng về vụ hút cần và "cuộc sống tình dục" của các bạn chẻ. Tao xin lỗi nhưng tao vẫn không chấp nhận được các thể loại hút hít các thứ từ shisha ballaugh và đặc biệt thuốc lá. Chúng mày lại còn mua cần theo cân ( :)) ) và high theo hội.... Thề tao sợ vclin.

--

Buổi tâm sự tình củm ban đêm của team ngoại quốc và Quân Lú. Trước hết tao xin lỗi đã làm chúng mày giật mình :)))) Sau đó là tao xin cám ơn chúng mày vì t biết phải viết gì trong bản thu hoạch rồi: Sau chuyến đi EBBA Day này tao đã biết thêm được hơn nhiều điều về bạn Trinh poker face và cờ rút của bạn :)))) Và tao biết được con người thứ hai ẩn sâu sau vẻ ngoài ngố của Quân Lú :((( Pls give me back my sweet innocent mind!!! I was seriously traumatized there!!! Hàn à, u know wat I mean right :((((

Eitherway, tao thực sự thấy tâm bình yên đêm hôm ấy. Bốn đứa nằm xếp thành hình ( :P ) trên ga giường trắng trong phòng tối đen, chỉ nhìn thấy mặt nhau qua ánh sáng yếu ớt của mặt trời chưa mọc sau cánh rèm. Nằm kể với nhau về những điều chả quan trọng. Đùa nhau nhưng câu đùa mình chưa bao giờ nói với nhau. Và, ờm, gãi đầu bóp mặt Trinh?

Ừ công nhận với Quân lú, tao cũng chả muốn dậy, chả muốn trời sáng, chả muốn đi về và đối mặt với những bận bịu ngày thường ( not bc I have ulterior motive like u tho :| ). Tao chỉ muốn kẹt mãi trong những phút ngắn ngủi ấy để cuộn tròn trong cái ôm vô hình của bạn bè. Tao muốn thiu thiu đi, nửa tỉnh nửa mê trong cái say của bình yên lãng vãng trong những phút ấy.

Tao chưa được đi chơi với bạn như thế bao giờ nên đây là lần đầu tiên tao cảm thấy rõ cái gần gũi thân mật của tình bạn như vậy.

And then, we eventually got up and went to the beach to meet the sun rise. Lúc này có thêm Dương Bòi và Lulu mới dậy nữa.

Một mình sáu đứa nhỏ. Trên bãi biển trải hết cả một vịnh nhỏ chỉ toàn cát, rác và rã tràng. Bầu trời trắng đục giông sớm giăng kín qua cả cái ngước đầu. Mùi cá tanh và muối trắng ngập mũi. Chỉ một mình sáu người bạn.

Không có gì có thể tả được cảm giác lúc ấy. Tao chỉ có thể nói là hạnh phúc?

Hạnh phúc vì mình được đứng ở đấy với giày chôn trong cát và sóng. Hạnh phúc vì đứa nào đứa nấy kêu lên vì sóng đánh nước lạnh. Hạnh phúc vì có bạn bè cùng với mình đứng ngắm bình minh không có mặt trời.

--

Túm lại cả bài này tao chỉ muốn nói là

Cảm ơn nhé, cảm ơn tất cả chúng mày vì tất cả.

--

Và xin lỗi nhé vì tao viết sến quá ạ. Không thích thì biến.

uepi410: me thunder lightning (Default)
 Tui vẫn nghĩ viết văn ( hay làm nghệ thuật nói chung ) là chủ yếu là viết ra, nói ra, làm ra những điều mà ai cũng biết nhưng không mấy khi để ý kỹ rằng những điều đời thường đấy lại đẻ thêm được lắm thứ đáng suy ngẫm đến thế. Đặc biệt trong thời đại công nghệ thông tin khi chúng ta bị ngụp trong tấn thông tin mà ta chủ động hay bị động tìm tới, khi mà không có gì còn là ngỡ ngàng, xa lạ và khác biệt, khi mà mọi thứ đều có thể “công chúng hóa”. Điều đấy có cái tốt và cái xấu. Tốt là, nhờ có sự dễ dàng tuyền bá và tiếp cận thông tin và nhận thức, mọi việc đều có thể được dễ dàng chấp nhận và đồng cảm hơn. Xấu là, vì có quá nhiều và quá sẵn, vì mọi thứ quá quen thuộc nên giá trị tinh cốt của nhiều thứ dần dần bị mai một và quên đi.

(còn tiếp.)
(chắc là còn tiếp?)

.Phong.
uepi410: me thunder lightning (Default)
 (tiếp theo của  Mặt nạ uepi410.dreamwidth.org/844.html )

Có lẽ tui là người khá thẳng thắn, và chú ý đến hành động tiềm thức của người khác một cách tự nhiên khá tốt, nên tui “nghe” hai cái lời mâu thuẫn phát ra từ cái miệng không biết lay động của mặt nạ và cái miệng còn cắn chặt vì cay đắng đằng sau đấy, thui thấy khó chịu lắm. Và còn mơ đi mà mong tui chạy theo lột mặt nạ lau mũi cho, kể cả là người tui thực rất quý, mà đặc biệt là người tui thực rất quý chứ, đã thân nhau vậy rồi mà còn phải làm trò đó thì thật khó chấp nhận được. Mà, thực sự thì tui nghĩ nhiều người chỉ cần để ý một chút thôi là cũng thấy rồi, và khi thấy rồi thì họ sẽ quan tâm theo kiểu: như tui, ở mức nhẹ, bỏ qua và nhắc nhở nhẹ nhàng bằng một bài văn dài nghìn ba từ; hoặc là khá cực đoan, đánh giá bạn là một thằng hèn pussy thích làm trò và khinh không thèm nói chuyện tới hết cuộc đời. Ngoài ra sẽ còn tồn tại một dạng quan tâm mà không quan tâm nữa nó nghe bạn kể xong, nó đi kể với đứa khác làm chuyện tám trà chanh, hoặc tệ hơn là đăng kênh 14 nói xấu, kể đời tư của bạn, lấy nhuận bút đi trà chanh ( kênh 14 viết bài chắc cũng có nhuận bút nhỉ?). Trường hợp này sẽ tốt nếu thực sự mục đích của bạn là lấy được sự quan tâm chú ý của người khác chứ không phải giải quyết nỗi buồn.

Không biết nữa, ngoài kia có lẽ cũng có những người sẽ thấy cảm động vô cùng và chạy đến hỏi han đến tận cùng xem bạn bị làm sao và rồi hai người tâm tình thủ thỉ thành tri kỷ. Nhưng đã nói rồi, loại siêu nhân, loại đó chắc hiếm lắm, có thì chắc cũng đã tri kỷ với đứa (nhiều đứa)  khác mất rồi nên không để ý tới bạn. nhưng  Trường hợp như thế này nghe có vẻ hợp lý hơn, có người chạy đến hỏi han, nghe bạn kể lể sướt mướt, làm cái thùng rác để bạn vứt hết âu lo phiền muộn, bạn lúc đấy cảm thấy nhẹ nhõm lắm, thấy nó hiểu mình lắm, thế là lần nào cũng he hé cái mặt khóc sưng vù đằng sau cái mặt nạ đấy ra chờ nó tới hỏi, một hai lần thì còn được, để xem nó có chịu được lần thứ 3 không. Nó cũng có nỗi lo của nó, ai mà cứ chạy theo hỏi mãi được.

Thế nên, tui nói thật này, làm gì thì cũng làm cho tới nơi tới chốn, nếu đã xác định rõ mục tiêu của mình là cất giấu thật sâu nỗi buồn thì cất cho chặt vào, mà khi đã quyết định tin tưởng mà mong muốn sự quan tâm của ai thì hãy vứt hẳn chiếc mặt nạ đi mà nói chuyện với họ một cách nghiêm túc. Nhưng mà đời vẫn ếu như mơ, đừng nghĩ mình đã tin tưởng ai thì chắc chắn người đấy sẽ để ý và giúp đỡ mình, nhiều lúc là tưởng bở thôi. Nên dù gì thì vẫn nên chuẩn bị tinh thần khi bị ngã thì đỡ đau. Nhưng đấy lại là một chuyện khác,  và chúng ta không bàn đến ở đây. 

.Phong.
uepi410: me thunder lightning (Default)

Tôi vẫn nghĩ một mình trong căn phòng tối ngồi ôm bảng vẽ và cái máy tính thật sự đem lại cho tôi sự thanh tịnh và khoái cảm không bao giờ có được khi phải chung phòng với bà chị. Thế nhưng gần đây tôi bắt đầu nhận ra cái giá phải trả cho sự tĩnh lặng ấy.

Ngay từ khi chị tôi đi làm, thời gian chúng tôi ở bên nhau đã không nhiều như trước nữa. Tôi vẫn thấy rất khoái khi đi học về là lại được một mình độc chiếm cả phòng với cái giường và máy tính cả ngày, được ở cùng với thiên nhiên chạy tung tăng trong phòng hát ông ổng mà không ai biết, được một mình ngồi thưởng thức yaoi mà không bị xao lãng,v.v… Nhưng gần đây tôi mới nhận ra thấy trong ngực thoang thoảng cơn nghẹn khi vác cái cặp chạy lên cầu thang thấy trong phòng đèn tối om thay vì hình ảnh thân thuộc bà chị ngồi chúi đầu vào máy tính tay cầm miếng bò khô còn tôi bước vào nặng nề tay quăng cặp xuống đất, “Hi baby watcha doin’?”. Có mẩu chuyện nhỏ trong Basara của Tamu-sensei nói rằng quả cherry ngon hơn khi ăn một cành đôi quả so với ăn một quả lẻ, ngày trước tôi hiểu mẩu chuyện ấy nhưng cũng chỉ hiểu một cách ngây thơ như một câu chuyện hạt giống tâm hồn giáo giảng vì nghĩ mình đã thấm nhuần tư tưởng chia ngọt sẻ bùi người lớn dạy từ bao giờ. Ai mà biết có ngày mẩu chuyện về quả cherry lại quay lại đâm vào trí óc và lồng ngực khi tôi ngấy rực lên với gói bimbim, quả táo Mỹ và hộp kem chocolate Joma ngon lành mà trước đấy vài phút đã khiến tôi hả hê vui thú nghĩ “Cho chết ai bảo đi chơi, ở nhà tui xơi một mình không chia cho bà nữa”.

Tôi ghét cái điệu cười stupid grin của bọn con gái khi kể lể khoe khoang về người mà họ thích, kiểu hihi thấy sướng ghê cơ mà ngại lắm thôi nữa mà(haiz, nhưng tôi thông cảm với họ). Ban đầu khi mối đe dọa về việc ai đó “cướp đi” chị mình chưa rõ ràng lắm, và tôi cũng chưa đánh giá được đúng về tầm nghiêm trọng của mối đe dọa ấy, thì tôi vẫn vui vẻ đùa và lắng nghe và chỉ trỏ bảo này bảo nọ, chỉ thuần túy mong rằng trải nghiệm mới và hạnh phúc sẽ đến với chị. Nhưng lần này thì khác, lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy rõ được một điều quan trọng của mình tự rời bước đi (chứ không phải bị ai khác và ông trời cướp mất. Nếu là tên nào đi chắc nó đã đi ngủ với sâu đất, nếu là ông trời thì tôi đã vào bệnh viện đi bó tay vì đấm ổng rồi). Vì chị tôi lần này thực sự tình nguyện trân trọng, tin tưởng, và nghiêm túc đi theo mối quan hệ đấy nên tôi chả biết làm gì ngoài xả nỗi bực vào một cái note. Gần đây, không biết chị có để ý không, khi chị bắt đầu cập nhật tình trạng mối quan hệ tôi chỉ cười nhạt rồi phụng phịu quay đi hoặc vụng về nói lái sang chuyện khác để khỏi phải chịu đựng màn hoa đào rơi phấp phới trong gió mùa xuân. Thực ra tôi cũng biết chuyện này sớm hay muộn gì cũng sẽ tới, nhưng biết vậy, đối với một cô em gái dễ xúc động và được cả nhà chiều thối ra từ bé ,đối mặt với nó chả bao giờ là dễ dàng.

Dù sao thì em gái có quyền được phát huy tính thích sở hữu, nhõng nhẽo, trẻ con,vô lý, ích kỉ chứ. Nhất là khi em gái sợ một ngày rất gần không được đi mua quần áo và ăn bánh chocolate  lava bằng tiền của chị gái nữa.

Tên của note tập trung vào chị gái tôi, cơ mà nội dung viết thì toàn là lời kêu ca rên rỉ của em gái ích kỉ thay vì lời chúc phúc hay tỏ ra vui vẻ cho chuyện mừng của chị gái. Tôi không xin lỗi đâu, ừ thì ý định của bài viết là đổ hết gánh nặng lên đầu bà chị mà, đằng nào thì bà chị đọc bài này lại chả ngồi cười rúc rích rồi đi khoe với những ai.

Thôi, hết bài, cho cái mặt cười vào cho nó nghiêm túc nào :)

.Phong.

P.S: Thay vì “mt dòng stt vn vơ”, em c tình viết 1 cái note đ th hin s phn n và kích đng ca em v chuyn này để cho chị và chủ yếu là “cái người kia” biết : “Still, despite what I said, over my dead body.”

P.p.s: Ban đầu nội dung bài này là em bắt chị bớt đi chơi với bạn về khuya và giành thời gian ăn cơm với nhà nhiều hơn nhưng tình thế thay đổi mất rồi ~ Em chả biết phải bắt chị cái gì nữa nên tự kêu thôi vậy.

P.p.p.s: Phòng trừ trường hợp chị không nghĩ sâu phân tích đến chuyện này, em là thiên yết nha, khi em viết một dòng tức là trong đầu em đang hét lên cả nghìn chữ như muốn xé toác tung cả lồng ngực bay ra ngoài phi thẳng đến đập nát mặt cái thằng thích gây chuyện (…cái thằng ngồi ở trên trời cơ), vậy nên em đã viết hết cảm xúc của em một cách súc tích nhất có thể rồi, với tài phân tích truyện trinh thám và kinh nghiệm làm phóng viên của cơ quan ngôn luận cho Quốc Hội của chị em nghĩ chị có thể đọc ra phần nào cảm xúc của em hohoho thanks for reading. Love u :x

uepi410: me thunder lightning (Default)
 *chú ý: bài viết có tính cường điệu nói quá và lê thê dài dòng.

Sống trên đời có lúc nào mà mình lại không phải gặp chuyện buồn. Mỗi người chọn một cách đương đầu với nỗi buồn ấy. Tôi nghĩ nhiều người chọn cách dựng nên một chiếc mặt nạ để che giấu, gặm nhấm và tự mình đương đầu với nỗi buồn đó, để chờ đợi được một người hiểu mình tới mức có thể nhìn xuyên qua tấm mặt nạ và cứu rỗi mình. Có thể mặt nạ mang vẻ lạnh lùng băng giá lãnh cảm tsundere hoặc vui vẻ tươi cười ấm áp như mặt trời, dù có lạnh như hải vương tinh hay ấm áp như thái dương thì sâu bên trong lõi của vì tihn tú đó cũng đang trải qua giai đoạn không ổn định. Nhưng lúc nào vì tinh tú đó hoàn toàn phân rã (hay thường gọi là nổ) thì cũng chả ai tính toán chính xác dc là mấy tỉ tỉ bao nhiêu triệu mấy trăm thêm vài chục năm nữa.

Nhưng tui ghét nhất cái loại nửa vời. Đeo mặt nạ vốn để che mặt, đương nhiên là sẽ cảm thấy vướng víu khó chịu khi nước mũi thở ra đọng trên vành miệng không quẹt đi dc, thế nhưng mày đã biết là thế rồi không chịu được thì đừng có đeo, đã đeo thì lấy keo mà dán luôn vào mặt, chứ đừng có trở ra trở vào để “khoe” với người khác là bên dưới mặt nạ tui đang khóc nè, thương tui hơm, xong người ta bảo ừ thương thế sao khóc, thì lại chui tuột lại vào mặt nạ bẩu đâu có sao, tui không muốn nói về chuyện đó, anh không cần phải lo. Nói thì như vậy nhưng bên trong thì vẫn khóc ròng ròng mong mỏi thằng kia nó giựt mặt nạ ra rồi lau nước mũi dùm mình. Nghĩ thử coi, có ai mà không hiểu rằng thằng kia mà không lo thì não nó bị lão hóa mất phần xử lý xúc cảm, chắc trớt rồi. Lấy ví dụ mà ai cũng hiểu nhé: lên fb thấy cô bạn post “ Haha, thật nực cười, cuộc đời vẫn luôn tàn nhẫn như vậy sao?” với cái feeling mặt cười :) “buồn đời tự tử ” , bàn bè quan tâm nhảy vào hỏi “ty êi inbox đê.” hay “Sao cưng? Của thằng nào thế?” thì lại ném toẹt 1 câu “Xin lỗi các cậu, Tớ không muốn nói về chuyện đấy :) ”. Giờ chắc hiểu rồi ha?

Hành động đấy chỉ thể hiện duy nhất một điều là bạn quá trẻ con, cụ thể là quá yếu đuối, hèn nhát và mong muốn sự chú ý của người khác, tới mức không đủ dũng khí để chủ động nhờ tới sự giúp đỡ của ai mà mong ngóng tới sự thương hại, sự chú ý của người khác. Sự thực thì tôi không hiểu ( và vì thế nên tôi ghét) làm như vậy tức là bạn mong muốn điều gì, cái mẽ tỏ ra nguy hiểm kiểu mình là người từng trải, gặp bao chuyện khó khăn nhưng vẫn có thể giữ cái mặt nguội nón chả lán (nonchalant) nửa vời, hay muốn tìm kiếm một bàn tay chân thật, ấm áp mà bạn có thể nắm chặt và chùi nước mũi khi bạn khóc, tin tưởng và nói ra những lời tự tận đáy lòng ( cái chỗ đẹp ấy chứ không phải chỗ thối hoắc toàn cức). Nguyên nhân để một người trở nên yếu ớt như vậy thì tui nghĩ chủ yếu gia đinh, cái nôi làm nên con người, không quan tâm nên không dạy bảo được cách để tìm tới giúp đỡ từ người khác. Cuối cùng là hắn cứ chỉ lóng ngóng quơ quào tay đi bám víu vào người khác. Người ta ban đầu sẻ hỏi làm sao thế, quan tâm dỗ dành các thứ các thứ, nhưng mà thấy thằng này cứ ngơ ngơ không biết trả lời thế nào mãi, mãi, rồi thì họ cũng bực rồi nản rồi dứt ra. Thế là hắn lại quơ quào đi tìm vạt áo của người khác. (Đương nhiên cũng có những siêu nhân với lòng kiên nhẫn độ lượng vô bờ bến sẽ ở lại bên cạnh hắn suốt đời và giúp hắn. Nhưng siêu nhân,… sợ rằng ít khi tồn tại ngoài truyện tranh)


(to be continued)

.Phong.

Lan man...

Sep. 11th, 2013 01:36 am
uepi410: me thunder lightning (Default)

♪ ► L'autre Valse d'Amélie - Yann Tiersen

Đ
ang ngồi dọn lại tranh thì lục ra mấy bức tô màu cẩn thận hồi cấp 2, nhạc bật đúng đến nhạc của Yann Tiersen...


Xem đến bức vẽ lấy bổi cảnh ở nơi nào đó có vẻ giống Ý, đôi tình nhân đứng trên cầu ngắm bầu trời. Ngõ tối như được thắp sáng lên nhờ những đốm lửa sáng lớn trên trời, thứ mà tôi gọi là sao, hoặc bạn có thể liên tưởng đến đèn trời, nghĩ thế nào cũng được. Khung cảnh vừa lãng mạn,nhẹ nhàng mà lại vừa dữ dội, mạnh mẽ.


Bức này tôi vẽ theo đề tự do mà hiếm khi thầy Phong, người thầy đã dìu dắt và đặt rất nhiều hy vọng lên tôi, ra để cho lớp tôi vẽ. Tiếc rằng cuối cùng thầy không thu bài này.


Lại nhớ tới thầy, nước mắt tôi chợt rơi. Em xin lỗi và cám ơn thầy nhiều. Xin lỗi vì ngày ấy em còn quá nhỏ và trẻ con để thực sự trân trọng những kỳ vọng và niềm đam mê nghệ thuật mà thầy muốn truyền đạt lại cho em. Em vẫn còn nhớ có lần thầy hướng dẫn em vẽ cảnh chiều tà xuống ở đường giao tàu hỏa, nơi có con tàu bận rộn lao tới từ đằng xa, có những con người mệt mỏi toát mồ hôi vì cái nóng nực có đôi phần xô bồ ở thầnh phố nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi để về nhà, về với tổ ấm ( mà bây giờ tôi mới thực sự hiểu cái nghĩa của từ "tổ ấm", đó là nơi con người ta mãi thuộc về, là nơi hơi ấm hạnh phúc và hơi ấm của bố, của mẹ, của anh chị em phả ra khi họ ôm ta vào lòng. Là cái gì đó khó có thể diễn tả bằng lời). Cảnh tượng thấy văng vẳng âm thanh tĩnh lặng đườm đượm buồn khi mặt trời cũng đã kiệt sức mà ngả dần về đằng Tây, khi bóng vàng hầm hập tràn ngập khắp các con phố. Thế nhưng bên cạnh cái tĩnh lặng ấy là cái ồn ĩ của đoàn tàu, của giao thông, của nhà cửa, là một cái gì đấy bứt lên thật mạnh mẽ bất kể cho thời tiết không khí đặc quyện lại vì những vội vã, những áp lực của cuộc sống hiện đại. Đấy là những gì bây giờ em cảm nhận được về bức tranh mà thầy đã gợi ý để em vẽ, có lẽ, mà không, chắc chắn là nó không thể giống với những gì thầy tưởng tượng rồi, làm sao nhiều người lại có thể nhìn một việc dưới con mắt giống nhau được. Nhưng quan trọng là thầy đã truyền được cho em cảm hứng và tình yêu dành cho bức tranh ấy.

Vâng, nhưng ngày ấy em không thể nghĩ được như thế, và em đã làm thầy thất vọng. Em xin lỗi.
Còn cám ơn thì, em cám ơn cả nghìn lần, về cả nghìn điều mà thầy đã dạy cho em.
Em vẫn nhớ khi đi ăn tiệc chia tay cấp 2 về, mẹ em (cũng tham dự) về kể với em về những điều mà thầy nói về em. Không hiều vì sao mà chỉ cần qua lời kể của mẹ em cũng cảm nhận được tình cảm dạt dào của thầy dành cho đứa học trò nhỏ bất tài này. Em đã khóc rất nhiều.

Lại nghĩ về truyện bức tranh, tôi là đứa thích tìm ra trong một sự việc gì đó những sự đối nghịch (đôi khi trái khoáy, méo mó) rồi dung hòa chúng lại, khiến chúng trở nên có quan hệ chặt chẽ với nhau.
Ví dụ như bức tranh đoạn giao tàu ở trên, chắc chắn bạn đang nghĩ sao tôi lại nói "văng vẳng âm thanh tĩnh lặng" rồi xong lại "cái ồn ĩ của đoàn tàu, của giao thông, của nhà cửa". Khi mới nhìn bức tranh, chẳng phải vì nó là một bức tranh nên rất "tĩnh lặng", chẳng phải tất cả những gì ta thấy là đoàn tàu xa, bầu trời ngả bóng, những con người mệt mỏi. Mọi thứ đều chỉ được nắm bắt trong một khoảnh khắc, khi mọi thứ dừng lại để suy ngẫm. Nhưng thực tế thì luôn luôn có những tiếng còi xe inh ỏi thúc rục, và con tàu kia cũng sẽ sớm lao tới rồi lại vội vã rời đi. Vậy là trong bức tranh lại xuất hiện cái động trong cái tĩnh.

Lan man mãi...Chỉ là những tâm trạng sau khi xem lại tranh và thấy mình tiến bộ cũng như thụt lùi đi ở điểm nào, nhớ lại ơn của một người thầy đáng mến, và cảm xúc khó tả khi những hình ảnh liên tiếp hiện lên trong đầu mà không thể nắm bắt được chúng lại xuống mặt giấy.

Phong


P.s
: Ai đọc được hết đống này quả là siêu.
P.p.s: Tên của thầy và tên blog hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Page generated Aug. 18th, 2017 12:57 am
Powered by Dreamwidth Studios